Study for work, study for life, and study for future! welcome to Đặng Thị Trang's blog mọi thắc mắc xin liên hệ với Trang. Địa chỉ facebook Trang Lang Thang. số điện thoại : 01663877004.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Gặp lại

Lâu rồi. Chính xác là 1 tháng 18 ngày mình không được gặp người đó. Hôm nay mình lại được gặp lại. Ôi mình vui biết bao nhiêu. Mình đi cắt tóc để làm mới, để thay đổi trước mặt người đó. Hi. Thật là vui, vẫn ấm áp như vậy. Hôm nay chúng mình đi ăn đồ nướng. Lần đầu tiên mình đi ăn đồ nướng. Cảm giác thật lạ, ngon miệng, béo và ngậy. Chưa kể lần đầu tiên mình ăn một số thứ mà trước đây mình không bao giờ động đến.
Hôm nay mình thật ngố, đi ăn cùng người ta mà chẳng biết làm gì, vì mình chưa ăn đồ nướng bao giờ nên không biết cách. Nhưng rồi dưới sự giúp đỡ của người đó bữa ăn cũng hoàn thành nhanh chóng trong sự ngượng ngùng của mình. Hì.
Trả tiền. Tranh nhau trả. Rồi cuối cùng mình cũng nhanh tay hơn trả cả. Hi hi. Thật nực cười phải không nào đi ăn cùng bạn nam mà lại trả tiền. Thực sự thì 2 người tranh nhau trả, không phải mình sĩ diện mà trả cả đâu. Mình biết lúc mình trả tiền chắc người đó cũng không thích. Nhưng mình chẳng kịp suy nghĩ nhiều. Mình chỉ biết làm theo trên internet, theo chị Huyền chứ mình không nghĩ nhiều.
Trà tranh, trà Bát Bảo lần đầu tiên mình uống. Thực ra đã không ít lần mình uống trà rồi, nhưng hôm nay mình thấy cảm giác thật lạ. Một phần vì được đi uống cùng người đó, nhưng còn một suy nghĩ khác. Mình cảm thấy mình chưa hiểu được người đó nhiều thôi. Một người có vẻ ít nói, nhưng lại hình như rất yêu quí bạn bè, nhiệt tình với bạn bè, thân thiết chứ không như mình. Mình cảm thấy tình bạn của người ấy là sự thân thiết gắn bó với nhau thực sự, là sự quan tâm đến nhau. Vô tư không tính toán.. Mình thấy thật là ngưỡng mộ họ. Bạn mình chỉ thân với nhau được một thời gian. Sau khi có công việc, có gia đình, mọi người chẳng còn gặp nhau nữa. Cũng chẳng hỏi thăm nhau. Cứ như vậy là chấm dứt một mối quan hệ.
Khi về. Mình rét thật sự, hình như vì rét quá mà mình cứ run lên thôi. Sau đó người đó đề nghị mình cho tay vào túi áo cho ấm. Ấm thật, nhưng mình vẫn ngồi cách xa. Rồi khoảng cách ấy cứ ngắn lại gần, nhưng không phải là quá gần. Chỉ gần đủ để tay mình cho thật vào túi áo của người đó thôi. Hôm nay mình đã được ôm người đó một cách không trọn vẹn. Nhưng với mình như thế là đã đủ rồi. Ấm áp, thân thiết. Mình vui biết bao nhiêu. Mình cố gắng ghi nhớ cái khoảnh khắc ấy thật lâu. Vì biết đâu sau này sẽ chẳng còn cơ hội như vậy nữa. Biết đâu ngày hôm nay là ngày cuối cùng mình được đi cùng với người ấy. Biết đâu sau này mình sẽ nghĩ đến người khác, biết đâu bây giờ người ta đã có người khác. Mình chỉ còn nghĩ biết đâu như vậy thôi. Nhưng như vậy cũng là đủ rồi, quá đủ rồi. Mình buồn và cứ nghĩ mãi về cái biết đâu ấy. Nếu thực sự cái biết đâu ấy là sự thật, mình cũng chưa biết phải đối diện như thế nào.Đúng như người ấy nói về em Hiên. Khi không thích anh chẳng biết phải làm thế nào nên đã nói thẳng với em Hiên. Còn mình biết đâu anh ấy cũng như vậy nhưng ngại không nói ra nhỉ, có khi anh ấy cũng thấy khó chịu nữa nhưng vì không muốn mình phải xấu hổ nên không nói ra nhỉ. Mình.......khóc khóc khóc....Hôm nay thì mình đã hiểu được suy nghĩ của người đó rồi. Mình thực sự nên dừng lại thôi. Dù có thế nào cũng phải đối diện với nó, không trốn tránh.

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Sinh nhật lần thứ 21

Hôm nay đã là ngày 29/12. Tức là sinh nhật của mình đã qua được 2 ngày rồi. Nhưng cảm xúc của ngày mình lên 21 vẫn còn vẹn nguyên. Hôm đó quả thật là một ngày có nhiều cung bậc cảm xúc, vui có, buồn có mà.
Từ trước đến nay sinh nhật của mình,  mình đều cảm thấy nó không vui cho lắm. Mình đã nghĩ chắc sinh nhật năm nay của mình cũng thế nốt. Chưa kể hôm trước mình đi làm bảo hiểm không được cái việc gì nữa mình đã nản rồi, kể cả việc bị CAGT phạt cho một lỗi vượt đèn đỏ nữa. Từ mấy ngày trước mình đã cố để không nhớ đến ngày này rồi. Nhưng mà quên làm sao được ngày kỷ niệm mình có mặt ở trên đời cơ chứ. Thật là. 4h sáng mình đã nhận được lời chúc mừng sinh nhật của bạn Cúc. Người đầu tiên chúc mừng sinh nhật mình. Vậy mà sinh nhật Cúc mình mới chúc mừng bạn ý có một năm. hichic. Tệ thật đấy. Tiếp đến là lời chúc mừng sinh nhật của người đó. Mình vui không thể thở được. Lúc ấy chỉ muốn hét lên thôi ý. Chả hiểu mình làm sao. Đi đường mình cứ nghĩ mãi về lời chúc mừng sinh nhật của người ấy thôi. Và lái em WAVE RSX ngon lành cành đào thì từ đằng sau một chị đi luôn cái bánh xe nên cái chân xinh đẹp của mình. Á. Mình lại còn tưởng các ngón chân của mình rời từng đoạn ra luôn, may mà không sao hu hu. Sau đó thì lại là một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác. Mở mail ra, bao nhiêu là lời chúc mừng của mọi người trên facebook mình cứ cười cả sáng.
Buổi sáng trôi đi thật nhẹ nhàng. Đến chiều là mình phải xuống BHXH Thanh Trì. Ôi cực hình ơi là cực hình. Mình lại còn tưởng đi về nữa cơ. May mà mọi việc xong xuôi đâu đấy. Mình vui khủng khiếp. Thế là nhiệm vụ BH gần xong rồi, chỉ còn lại ít thời gian nữa thôi là xong. Mình trở về hơi muộn, nhưng trong lòng vẫn vui vui. Mình gọi điện cho bố thông báo là hôm nay là sinh nhật mình. Năm nay bố lại còn quên sinh nhật mình mới chết cơ chứ. Hic hic. Bố chưa năm nào quên mà. Thế mà bố cũng không chúc mừng sinh nhật cho  mình chứ hứ hứ. Thất vọng tràn trề luôn đấy.
Mình cứ tưởng là sinh nhật mình trôi qua như vậy thôi, không có hoa, cũng không có món quà nào cả. Nhưng mà món quà lớn nhất mà mình nhận được trong sinh nhật năm nay đó là sự quan tâm của mọi người, mọi người vẫn còn nhớ đến mình. Thật vui. Kết thúc ngày hôm đó là cuộc gọi điện từ người đó. Mình lại cười thầm.
Ôi mình đã 21 tuổi rồi cơ đấy. Kinh thật. Một năm nữa lại trôi qua rồi.

Cưới bạn Hường

Hôm trước mình về ăn cỗ Trương Thị  Hường. Phải nói thật là lúc đầu mình định không đi ăn cỗ bởi một số lý do
1. Vì tốn tiền
2. Vì xa.
3. Không có quần áo đẹp
4. Vì mình không thân với Hường cho lắm
Rồi cuối cùng dẹp tất cả các lý do lại mình vẫn lại đi ăn cỗ bạn Hường. Trong lúc chờ đợi mình được gặp bao nhiêu bạn mà lâu rồi mình không có cơ hội gặp. Linh Đồng Nát, Thân Hương. Dương Hương, Ngần, Thu, Tính Già, Lê Hằng. Ôi chao, lâu rồi không gặp dạo này mọi người khác thế không biết. Linh thì đã chịu cắt đi cái mái tóc vừa dài, vừa xoăn và cứng nữa để ngắn, ép thẳng rồi. Hương thì đã mua xe Lead đỏ mới tinh, Thu đã mua Vision.Hi. Mình thì đã chịu trang điểm mỗi khi đi ra ngoài.
Ôi chao đúng là lâu ngày không gặp nhau. Bao nhiêu là chuyện. Trên đường đi mình đã nói không biết bao nhiêu là chuyện với Linh, vì thế mà mình đi với vận tốc 40km/h ( Một phần là để nói chuyện, 2 là mình không thể đi được nhanh).
Đến nơi mình đói kinh khủng. Sau vài phút ngồi cắn hướng dương chúng mình được ăn cỗ luôn hi hi. Bao nhiêu là món, ngon ơi là ngon nhá (Nhất là thịt gà nè). Chúng mình vừa ăn vừa nói chuyện vừa chúc mừng cô dâu. Ôi đúng là cô dâu vừa gầy, vừa xinh hihi. Chúc tụng, uống riệu mừng xong xuôi rồi thì ra uống nước. Tranh thủ lúc ý cả lũ chụp bao nhiêu là ảnh, xí xa xí xớn. Nhưng mà thật vui, lại còn hát cả karaoke nữa hi hi. Có những giọng hát lần đầu tiên mình được nghe luôn ý. Thật  ngạc nhiên. Nhưng mà mình thấy thật là lạ, đám cưới không đông vui như ở nhà mình. Nếu cỗ ở nhà mình buổi chiều hôm trước sẽ rất đông vui, bao nhiêu là chuyện luôn ý. Hi hi. Cô dâu đi trang điểm về thì cũng là lúc cả lũ mình cuốn gói đi về. Trước khi về lại còn cố chụp thêm mấy kiểu ảnh nữa mới chịu thôi. Về đến nhà hơi mệt nhưng thật là vui chưa kể lúc về mình còn phải mua xăng chất lượng cao với giá 35k/lít. Hic hic. Nhưng khép lại tất cả là một đám cỗ thật vui với mình và với tất cả mọi người.
Ảnh nè




Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Ôi quê tôi

Ôi quê tôi vẫn còn mái nhà
Liêu xiêu. liêu xiêu thơm mùi khói chiều
Hôm nay nghe bài Ôi quê tôi do Tùng Dương thể hiện mình lại tự dưng thấy nhớ nhà quá.
Quê mình là một làng quê thanh bình. Mình gọi là thanh bình không phải là gọi theo kiểu văn hoa mỹ từ, mà mình gọi theo cái cảm nhận của mình. Quê mình thực sự là một vùng quê thanh bình.
Người dân nơi đây chưa hẳn là đã có cuộc sống giàu sang nhưng lại có một cuộc sống không gợn một chút sóng gió. Cùng với quá trình giàu lên của các làng khác, thôn khác, thôn nhà mình cũng giàu lên trông thấy. Tuy không bằng làng trong vì có nhiều người đi xuất khẩu lao động, hay là không giàu vì 2 làng bên vì có nhiều đất và ruộng để bán. Làng mình họ giàu lên bằng chính đôi tay lao động, giàu lên bằng chính mảnh đất màu mỡ đã gắn bó với họ bao đời.
Người dân làng mình vẫn chủ yếu sống bằng Nông nghiệp, quanh năm cấy lúa làm mầu, ngoài ra có thêm một tí nghề phụ là đi làm thuê. Đã không biết bao nhiêu người lúc nào miệng cũng nói là không thèm làm nữa, hoặc là bỏ bỏ cỏ, không làm gì nữa, hoặc làm làm gì cho mệt. Nhưng họ những con người đó miệng chỉ nói vậy thôi chứ đã mấy ai bỏ ruộng chơi không. Những mảnh đất quanh năm bận bịu, hết cấy lại trồng. Trên những mảnh đất ấy người ta canh tác, trồng trọt để nuôi cuộc sống của mình. Họ nói là bỏ chứ đã mấy ai bỏ, không trồng thứ này lại trồng thứ khác, có bao giờ nghỉ ngơi. Quanh năm chỉ có làm và làm thôi. Đất không phụ lòng người, trên những mảnh đất phì nhiêu ấy đã nuôi sống biết bao thế hệ như mình. Tiền ăn học, tiền chơi và cả chi phí để trưởng thành cũng từ mồ hôi công sức trên những mảnh ruộng ấy.
Vì là nông dân nên những con người ở đây cũng mộc mạc như những thửa ruộng vậy. Họ hồn hậu, chất phác và cũng ích kỷ tò mò. Hễ thấy ai hơn mình là ganh ghét là đố kỵ là nói xấu. Hễ cứ cần vận động cái gì cho phong trào chung là họ từ chối. Nhưng đối với mình họ vẫn rất đáng yêu. Có rất íhiện tượng con lấy sổ đỏ của cha mẹ đi cắm lấy tiền đánh bạc, và cũng chưa thấy có hiện tượng lấy vàng của cha mẹ đi cắm. Cũng có lẽ là do cha mẹ họ cũng lấy đâu ra tiền mà cắm mà lấy.
Mình còn nhớ không quên có năm mưa lụt trắng đồng, người dân phải ra đồng nhìn dòng nước lũ cuốn trôi hoa mầu. Họ đau, họ xót, họ than ông trời phụ công người cày cấy. Nhưng trời chỉ thử bụng ta thế thôi, vụ sau mùa sau họ lại canh tác, chưa bao giờ ngừng nghỉ.
Những đứa con của họ sinh ra và lớn lên trong cảnh yên bình thực sự. Chơi đùa với nhau vô tư mà không có chút nghi ngờ và cảnh giác. Chúng nó không phải lo xếp hàng để được vào trường mầm non, chúng nó không phải lo bị bắt cóc tống tiền. Mà chúng chỉ lo không có tiền đi học thôi. Mặc dù nghèo khổ, nhưng hễ con nhà ai mà học được, học giỏi là cho đi học hết mình, không tiếc tiền.
Sáng dạy sớm các mẹ rủ nhau đi chợ. Đi từ gà gáy nửa đêm đến  sáng đã thấy có mặt ở nhà để đi làm đồng. Đến mùa lạc các mẹ lại rủ nhau đi nhặt lạc thuê.
Mỗi khi mình về quê lại thấy một ít thay đổi là mình vui lắm. Có những khi về đúng lúc lúa chín. Mùi lúa chín thơm lừng, làm cho mình đê mê, ngây ngất. Có lẽ dù sau này đi xa đến đâu mình cũng không thể nào quên cái mùi lúa chín đặc trưng ấy. Đến mùa vải mà về đúng dịp vải chín thì thôi rồi. Mình cũng muốn nóng theo cái không khí của mùa bán vải. Tíu tít trên cây, hết chuyện này đến chuyện khác.
Ôi tất cả còn nguyên trong ký ức của mình như vừa mới hôm qua chưa thể nào quên được.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Oi-Que-Toi-Tung-Duong/IWZAWO6O.html

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Viết

Hôm nay mình muốn viết một chút cảm xúc về tết. Tết sắp đến rồi, cuối năm rồi, năm mới sắp đến rồi. Bao nhiêu là việc. Mọi người đã lên kế hoạch cho tết. Người thì đã đi chuẩn bị quần áo cho tết, người thì đã chuẩn bị kiểu tóc mới cho tết. Riêng mình chưa chuẩn bị gì cả. Vài năm trở lại đây, tết đối với mình không còn cảm giác háo hức như trước nữa. Cũng có lẽ vì bây giờ cuộc sống của mọi người đã khá giả nên nhiều nên tết không còn được thiêng liêng như trước. Nhưng tết vẫn là một dịp bận rộn. Các báo cáo cuối năm phải hoàn thành, các công việc của năm cũ phải hoàn tất để khóa sổ đón một năm mới. Các công ty, doanh nghiệp chuẩn bị thưởng tết cho nhân viên. Một năm nữa lại sắp sửa khép lại với bao nhiêu điều. Tốt, xấu. Những điều đã đạt được, những điều chưa làm được sắp sửa qua đi. Một năm cũ sắp khép lại để nhường cho năm mới. Nhưng sao con người này lại vẫn chưa mới.
Một vài năm trước thôi, lúc nào cũng mong đến tết để diện quần áo mới, để ăn nhiều thức ăn ngon để đi chơi. Còn bây giờ, quần áo thì lúc nào cũng sắm được miễn là có tiền. Thức ăn ngon muốn ăn gì thì mua nấy. Đi chơi cùng bạn bè thì chúng nó đi lấy chồng, lấy vợ gần hết only one. hic hic. Có lẽ năm nay sẽ thay đổi, tin tưởng vào một sự thay đổi của một năm mới.

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

Thao thức

Blog ơi!
Giờ đã là 4h 07 phút sáng rồi. Hôm nay mình không ngủ được hay sao ý. Mình cứ trằn trọc và suy nghĩ. Một phần có lẽ vì xem phim " Người yêu dấu", một phần có lẽ vì câu chuyện mà hồi chiều mình trao đổi với cả Chị  Huyền nhà mình. Người đó lại được nhắc lại trong ký ức của mình. Chị hỏi chuyện mình và người đó. Mình nói, rồi chị đưa ra lời khuyên. Tất cả những gì chị đưa ra là mình không nên chủ động, cứ bình thường, nên xem xét cả những trường hợp khác, không nên hỏi những người quen cũ về người đó vì nếu hỏi sẽ chứng tỏ mình quan tâm người đó. Nếu mà anh ý mời đi chơi thì nên từ chối một số...vv. Nhiều kinh khủng. Đúng là người có kinh nghiệm về tình yêu. Còn về phần câu trả lời của mình. Mình nói là mình vẫn bình thường với người đó, nhưng trên thực tế mình lại không thể bình thường, mình suy nghĩ về người đó quá nhiều. Mình còn chủ động nhắn tin hỏi han cho người đó (Cũng có vài lần nhắn tin cho mình trước), rủ người đó đi ăn (Có một lần nhưng quá ư mất mặt). Còn về việc đi chơi với người đó, mình làm sao có thể từ chối khi mà mình mong điều đó còn không được. Chị nói mình không nên hi vọng vào người đó quá nhiều, làm sao mà có thể được khi mà tất cả sự hi vọng của mình dành hết cho người đó để mà giờ đây mình nhận lại thất vọng thật là nhiều. Còn nữa, đó là chuyện mình ốm, làm sao mà chị ý có thể tưởng tượng được rằng là không phải người đó có gọi điện hỏi thăm mình, mà thậm chí cũng không nhắn tin cả qua điện thoại di động. Chỉ nhắn tin qua yahoo chat, và hỏi đúng một câu vậy à, em cố gắng giữ gìn sức khỏe, rồi thì anh bận rồi, sếp vừa gọi anh xong. Lúc ý mình thật sự thất vọng, mình luôn hi vọng người đó có thể quan tâm đến mình một chút xíu vậy mà... Hồi chiều đi ăn uống cùng chị ở cơ quan mình lại kể lại chuyện hôm đi chơi cùng người đó. Suốt mấy ngày hôm nay mình lên  mạng cốt để tìm chỗ nào ăn ngon và rẻ phù hợp với quỹ lương ít ỏi của cả 2 để khi nào có dịp đi ăn cùng nhau, ấy vậy mà cũng chỉ là sự cố gắng của một mình mình. Dạo gần đây mình phải công nhận là mình nghĩ về người đó hơi bị nhiều. Mọi suy nghĩ và hành động của mình về người khác giới chỉ có mình người đó. Có lẽ mình đã đặt quá nhiều niềm tin vào người đó rồi. Có lẽ hết hi vọng thật rồi. Sắp tới là ngày sinh nhật của mình, mình định rủ người đó đi ăn nộm bò khô, hoặc là kem Ý ở phố  Thái Thịnh, vì ở đó rẻ lại ngon. Nhưng có lẽ không được rồi. Thôi sinh nhật năm nay lại buồn như năm ngoái. Mình hi vọng vào một điều đặc biệt sẽ xảy ra. Và mình cũng mong là ngày mà mình đi thi hát cho trường sẽ có mặt của người đó. hic hic, ơi ơi,mệt quá..................