Study for work, study for life, and study for future! welcome to Đặng Thị Trang's blog mọi thắc mắc xin liên hệ với Trang. Địa chỉ facebook Trang Lang Thang. số điện thoại : 01663877004.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

THẤT BẠI

Đã có kết quả kỳ thi tuyển sinh liên thông Đại học - Cao đẳng của Trường Đại học Lao động xã hội. Mình lại trượt. Thi đến 2 lần rồi vẫn trượt. Mình kém thật cơ. Lần này mãi mới thi được khó khăn, mong chờ tốn kém biết bao nhiêu là tiền bạc rồi mà vẫn trượt.
Bố mong, mẹ mong, mình mong bao nhiêu là sự chờ đợi mong mỏi vào cái lần thi này mà vẫn trượt

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Sinh nhật lần thứ 21

Hôm nay đã là ngày 29/12. Tức là sinh nhật của mình đã qua được 2 ngày rồi. Nhưng cảm xúc của ngày mình lên 21 vẫn còn vẹn nguyên. Hôm đó quả thật là một ngày có nhiều cung bậc cảm xúc, vui có, buồn có mà.
Từ trước đến nay sinh nhật của mình,  mình đều cảm thấy nó không vui cho lắm. Mình đã nghĩ chắc sinh nhật năm nay của mình cũng thế nốt. Chưa kể hôm trước mình đi làm bảo hiểm không được cái việc gì nữa mình đã nản rồi, kể cả việc bị CAGT phạt cho một lỗi vượt đèn đỏ nữa. Từ mấy ngày trước mình đã cố để không nhớ đến ngày này rồi. Nhưng mà quên làm sao được ngày kỷ niệm mình có mặt ở trên đời cơ chứ. Thật là. 4h sáng mình đã nhận được lời chúc mừng sinh nhật của bạn Cúc. Người đầu tiên chúc mừng sinh nhật mình. Vậy mà sinh nhật Cúc mình mới chúc mừng bạn ý có một năm. hichic. Tệ thật đấy. Tiếp đến là lời chúc mừng sinh nhật của người đó. Mình vui không thể thở được. Lúc ấy chỉ muốn hét lên thôi ý. Chả hiểu mình làm sao. Đi đường mình cứ nghĩ mãi về lời chúc mừng sinh nhật của người ấy thôi. Và lái em WAVE RSX ngon lành cành đào thì từ đằng sau một chị đi luôn cái bánh xe nên cái chân xinh đẹp của mình. Á. Mình lại còn tưởng các ngón chân của mình rời từng đoạn ra luôn, may mà không sao hu hu. Sau đó thì lại là một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác. Mở mail ra, bao nhiêu là lời chúc mừng của mọi người trên facebook mình cứ cười cả sáng.
Buổi sáng trôi đi thật nhẹ nhàng. Đến chiều là mình phải xuống BHXH Thanh Trì. Ôi cực hình ơi là cực hình. Mình lại còn tưởng đi về nữa cơ. May mà mọi việc xong xuôi đâu đấy. Mình vui khủng khiếp. Thế là nhiệm vụ BH gần xong rồi, chỉ còn lại ít thời gian nữa thôi là xong. Mình trở về hơi muộn, nhưng trong lòng vẫn vui vui. Mình gọi điện cho bố thông báo là hôm nay là sinh nhật mình. Năm nay bố lại còn quên sinh nhật mình mới chết cơ chứ. Hic hic. Bố chưa năm nào quên mà. Thế mà bố cũng không chúc mừng sinh nhật cho  mình chứ hứ hứ. Thất vọng tràn trề luôn đấy.
Mình cứ tưởng là sinh nhật mình trôi qua như vậy thôi, không có hoa, cũng không có món quà nào cả. Nhưng mà món quà lớn nhất mà mình nhận được trong sinh nhật năm nay đó là sự quan tâm của mọi người, mọi người vẫn còn nhớ đến mình. Thật vui. Kết thúc ngày hôm đó là cuộc gọi điện từ người đó. Mình lại cười thầm.
Ôi mình đã 21 tuổi rồi cơ đấy. Kinh thật. Một năm nữa lại trôi qua rồi.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Không may

Hôm qua, ngày mùng 1 tháng 11 năm tân mão. Trời ơi, là ngày đầu tháng đó. Hôm qua sẽ trôi qua dễ dàng như bao ngày khác nếu:.........Nếu như hôm qua mình không muốn đi mua áo rét, nếu mình cầm lái,,, trời. Chuyện là thế này. Lúc đi mua áo, mình không mua được vì nhiều quá không biết chọn cái nào. Đang chọn bỗng dưng chiếc Wave RSX của mình đổ, mình còn hỏi xe ai đổ ý nhỉ. Xe mình chứ xe ai mà còn hỏi, trời ơi là trời. Mình chạy ra thì người kia đã nâng lên rồi. Mình nhìn thấy những vết xước, xước nhiều trên thân và yếm xe.Trời...mình điên lên mất,xe mình, mình rất là giữ gìn, giữ lắm ý để đến khi lấy chồng chiếc xe còn được mới.Ai dè hôm nay là một phát. hic hic. Không mua được gì, xe thì bị đổ báo hiệu điềm không may. Trên đường đi về em Tít đang kèm mình đi thì bỗng tuýt tuýt, anh CSCĐ ra mời em vào ghi phạt vì lỗi đi sai làn đường. Ôi thôi, chết mất, 150k.
Mình hơi nghi  nghi về nhà lên mạng tìm hiều hóa ra lỗi của mình chỉ phạt từ 80- 100 nghìn là nhiều nhất.
Chết toi rồi đúng là không hiều luật nên bị công an phạt mà. Kết thúc ngày không may của mình là một câu chuyện với người đó, câu chuyện không có đầu cũng không có cuối. Đúng là rông cả tháng. Tháng này chắc đen lắm đây.
Hic

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Thất vọng

Blog thân mến,
Hôm nay là ngày đầu tiên mình cùng người ấy đi ăn với nhau. Cũng chẳng phải là người ta mời như lời mình nói với mọi người mà là mình mời người ta. Lúc mình chưa đi, mình hi vọng và mong chờ một điều gì đó tốt đẹp, vậy mà đổi lại mình lại nhận được một sự thất vọng tràn trề. Đi ăn xong về luôn. Chán kinh người, chắc chẳng có ai như mình nhỉ. Lúc đi ai đã nói là đi thì phải nói chuyện thật nhiều với anh. Ấy thế mà không thèm nói câu nào, mình có hỏi cái gì thì trả lời cộc lốc cho qua chuyện. Mình đang tự đặt một câu hỏi lớn với người này, phải chăng người ta tránh mình hay là người ta là một con người lời nói và cử chỉ không thống nhất với nhau. Mình thật là ngu ngốc, tự dưng đi mời một người dời ơi đất hỡi đi ăn thứ mà mình chưa bao giờ dám nghĩ đến. Thực ra trước lúc mình đi cũng đã tham khảo rất nhiều thứ. Mình chọn phở cuốn. Mình nghĩ đi xa xa một chút để có nhiều thời gian nói chuyện với người ta hơn, ai dè thứ mà mình nhận được lại là sự vô tâm của người ấy. Chẳng ai hẹn hò như mình, chủ động gặp, rồi lại ...đến mức người ta phải nói rằng đã hẹn rồi chẳng nhẽ lại thôi. Không hiểu, mình đang theo đuổi và hi vọng gì ở một người chẳng bao giờ mình có hi vọng.
Và mình phát hiện ra hình như mình cũng hơi cố chấp tại sao cứ theo đuổi một thứ mà không bao giờ thuộc về mình thế nhỉ. Mình luôn nghĩ về người đó, mà người đó lại không nghĩ về mình. Thôi thì cứ gọi là đơn phương.  Bữa ăn ngày hôm nay làm mình thiệt hại rất chi là nhiều thứ: Tài chính, thời gian mà nhất là sự hi vọng của mình. Người ta ốm mình muốn tỏ ra quan tâm đến một tí thì người ta lại trả lời cộc lốc, qua loa. Thôi, mình chán hẳn, mình muốn hỏi xem người ta đã về đến nhà chưa, thì độ khoảng 2h sau mới thấy tin nhắn hồi âm. Trong khi chờ tin nhắn mình suy nghĩ hơi nhiều, không biết người ta về chưa, mà sao không nhắn cho mình cái tin hồi âm , hay là người ta bị làm sao, đang ốm thế hay lại ngất ở đường rồi, rồi đủ thứ mình không dám nghĩ đến. Có lẽ mình đã ngộ nhận và nghĩ quá nhiều, không hiểu tại làm sao mà một ngày với mình có quá nhiều việc nhưng mà hôm nào mình cũng dành thời gian để nghĩ về người đó, mà người đó không một khi nào nghĩ một tí xíu về mình, có lẽ mình sai rồi. Mình thường xuyên lên facebook của người ta để xem người ta tâm trạng dạo này như thế nào, vậy mà người đó ngay cả một dòng nhắn trên face cũng không để lại cho mình. Mình lại cố chấp nữa vẫn cứ hi vọng. Lúc mình chưa đi mới chỉ nghe nói mình đi cùng người đó thì mình vui đến mức đi khoe khắp xóm, vì mình được đi cùng người mà mình mong muốn được gặp. Mình đã nhận được rất là nhiều lời chúc, và lời an ủi động viên của mọi người, vậy mà cuối cùng khi thấy mình 7h đi 8h về ai cũng ngỡ ngàng. Mình còn nói với mọi người là người đó rủ mình đi ăn, anh ý hẹn chị.Tất cả đều là nói dối. Là mình mời người ta, mình muốn gặp người ta,mình đã dùng số tiền trả cho bạn để mời người đó đi ăn. Để rồi ngày mai lại ăn lạc rang. Không hiểu sau khi mọi người biết được sự thật này (Nhất là em mình) thì mọi người sẽ nghĩ mình thế nào đây.
Người ta thường nói nếu đam mê và yêu thích một thứ gì đó thì phải theo đuổi đến cùng thì sẽ đạt được kết quả như mong muốn, tại sao mình đam mê và yêu thích người đó lại chẳng được một cái gì. Chỉ nhận lại được một nỗi buồn cho riêng mình.
Từ ngày mai, mình sẽ thôi không hi vọng nữa. Sẽ để người đó ở một góc khuất nào đó của trí nhớ, mình sẽ thôi không nghĩ về người đó, quên cái ngày hôm nay đi thôi, quên người đó đi thôi. Nước mắt lại chảy một lần nữa cho người đó.

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

Tâm sự

http://hn.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/thu-
Chào các bạn gái sắp yêu, hi vọng là các bạn sẽ sớm có được một nửa kia của mình nhé