Study for work, study for life, and study for future! welcome to Đặng Thị Trang's blog mọi thắc mắc xin liên hệ với Trang. Địa chỉ facebook Trang Lang Thang. số điện thoại : 01663877004.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Một mình

Ái chà hôm nay trời lạnh thật đấy. Hình như có gió mùa đông bắc tràn về thì phải, rét rồi.
Đã 5 hôm kể từ ngày hôm đó, ngày mà mình nhận ra cái gì là của mình và thứ gì là không phải, ngày mà mình nhận ra cái con người cố chấp và ngu xuẩn của mình. Hi, tâm trạng vẫn thế, vẫn nặng nề, và u ám. Công việc thì vẫn thế, à lại có thêm một vụ văn nghệ nữa đây, nói đến đây nước mắt của mình muốn trào ra, hôm đó ai nói là khi nào đi diễn văn nghệ thì gọi anh, anh đi cổ vũ. Vậy mà đến đi chơi với mình người ta còn không muốn. Thôi thì là lời nói gió bay vù cái qua. Hôm nay bất chợt lại suy nghĩ về người đó, mình nhận ra một số điểm không đồng nhất giữa mình và người đó. Dù biết chẳng để làm gì nhưng là để cho mình chấp nhận một sự thật rằng là người đó không dành cho mình. Mình thì sôi nổi nhiệt tình, gan to bằng trời, liều lĩnh, sức khỏe thì thôi rồi. Ha ha, người đó thì trầm, nói thì bé xíu mình không nghe rõ, gan không to, không liều lĩnh, không mạo hiểm, yếu rớt, mới tắm có ít nước lạnh thì đã ốm, trong khi mình cả mùa đông tắm toàn nước lã mà chẳng thấy gì :d. Chưa hết mình thì có cái làn da dám nắng, người ta thì trắng nõn nà. Mình thì béo béo, còn người ta thì gầy nhom không à.  hờ con trai mà trắng quá là không có sức khỏe đâu àh nha. Người ta thì con của giáo viên, mình thì con của những người nông dân. Người ta từ nhỏ đã có phòng riêng được tự do cá nhân. Mình thì tới lớn vẫn phải ngủ chung với em trai, để rồi mỗi khi đi Hà Nội về lại ra ghế sofa ngủ mặc cho muỗi đốt sưng. Người ta thì ra trường là được tự chủ về kinh tế, mình thì còn phải lo cho em, muốn tiêu xài cái gì cũng phải ngó trước nghĩ sau. chẹp. Làm một phép so sánh như vậy thôi cũng đủ thấy rằng khoảng cách giữa mình và người ta là quá lớn rồi, khập khiễng rồi. Thôi thì gọi là hai con người  hai thế giới. Nhưng mà ai bảo như mình là không tốt. Này nhé. béo một chút, đen một chút mới có sức khỏe. Sinh ra từ nhà nông thì đã sao càng đáng trân trọng sức lao động, tính nết càng thuần, càng dễ chấp nhận hoàn cảnh. Ngủ cùng với em thì sao càng hiểu tính cách của nó hơn, càng gần gũi và thương nhau hơn, ngủ ở ghế sofa thì sao càng êm, càng thoáng mát. Ra trương rồi phải lo cho em trai thì sao, càng bản lĩnh, có trách nhiệm.Chẳng sao hết, mình không việc gì phải có một sự so sánh khập khiễng như thế cả. Mình luôn là mình, không vì một người mà đánh mất cái bản thân của mình. Hì cố lên con đường phía trước còn dài, và công cuộc tìm một mảnh ghép trái tim còn rất nhiều lựa chọn mà.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Thất vọng

Blog thân mến,
Hôm nay là ngày đầu tiên mình cùng người ấy đi ăn với nhau. Cũng chẳng phải là người ta mời như lời mình nói với mọi người mà là mình mời người ta. Lúc mình chưa đi, mình hi vọng và mong chờ một điều gì đó tốt đẹp, vậy mà đổi lại mình lại nhận được một sự thất vọng tràn trề. Đi ăn xong về luôn. Chán kinh người, chắc chẳng có ai như mình nhỉ. Lúc đi ai đã nói là đi thì phải nói chuyện thật nhiều với anh. Ấy thế mà không thèm nói câu nào, mình có hỏi cái gì thì trả lời cộc lốc cho qua chuyện. Mình đang tự đặt một câu hỏi lớn với người này, phải chăng người ta tránh mình hay là người ta là một con người lời nói và cử chỉ không thống nhất với nhau. Mình thật là ngu ngốc, tự dưng đi mời một người dời ơi đất hỡi đi ăn thứ mà mình chưa bao giờ dám nghĩ đến. Thực ra trước lúc mình đi cũng đã tham khảo rất nhiều thứ. Mình chọn phở cuốn. Mình nghĩ đi xa xa một chút để có nhiều thời gian nói chuyện với người ta hơn, ai dè thứ mà mình nhận được lại là sự vô tâm của người ấy. Chẳng ai hẹn hò như mình, chủ động gặp, rồi lại ...đến mức người ta phải nói rằng đã hẹn rồi chẳng nhẽ lại thôi. Không hiểu, mình đang theo đuổi và hi vọng gì ở một người chẳng bao giờ mình có hi vọng.
Và mình phát hiện ra hình như mình cũng hơi cố chấp tại sao cứ theo đuổi một thứ mà không bao giờ thuộc về mình thế nhỉ. Mình luôn nghĩ về người đó, mà người đó lại không nghĩ về mình. Thôi thì cứ gọi là đơn phương.  Bữa ăn ngày hôm nay làm mình thiệt hại rất chi là nhiều thứ: Tài chính, thời gian mà nhất là sự hi vọng của mình. Người ta ốm mình muốn tỏ ra quan tâm đến một tí thì người ta lại trả lời cộc lốc, qua loa. Thôi, mình chán hẳn, mình muốn hỏi xem người ta đã về đến nhà chưa, thì độ khoảng 2h sau mới thấy tin nhắn hồi âm. Trong khi chờ tin nhắn mình suy nghĩ hơi nhiều, không biết người ta về chưa, mà sao không nhắn cho mình cái tin hồi âm , hay là người ta bị làm sao, đang ốm thế hay lại ngất ở đường rồi, rồi đủ thứ mình không dám nghĩ đến. Có lẽ mình đã ngộ nhận và nghĩ quá nhiều, không hiểu tại làm sao mà một ngày với mình có quá nhiều việc nhưng mà hôm nào mình cũng dành thời gian để nghĩ về người đó, mà người đó không một khi nào nghĩ một tí xíu về mình, có lẽ mình sai rồi. Mình thường xuyên lên facebook của người ta để xem người ta tâm trạng dạo này như thế nào, vậy mà người đó ngay cả một dòng nhắn trên face cũng không để lại cho mình. Mình lại cố chấp nữa vẫn cứ hi vọng. Lúc mình chưa đi mới chỉ nghe nói mình đi cùng người đó thì mình vui đến mức đi khoe khắp xóm, vì mình được đi cùng người mà mình mong muốn được gặp. Mình đã nhận được rất là nhiều lời chúc, và lời an ủi động viên của mọi người, vậy mà cuối cùng khi thấy mình 7h đi 8h về ai cũng ngỡ ngàng. Mình còn nói với mọi người là người đó rủ mình đi ăn, anh ý hẹn chị.Tất cả đều là nói dối. Là mình mời người ta, mình muốn gặp người ta,mình đã dùng số tiền trả cho bạn để mời người đó đi ăn. Để rồi ngày mai lại ăn lạc rang. Không hiểu sau khi mọi người biết được sự thật này (Nhất là em mình) thì mọi người sẽ nghĩ mình thế nào đây.
Người ta thường nói nếu đam mê và yêu thích một thứ gì đó thì phải theo đuổi đến cùng thì sẽ đạt được kết quả như mong muốn, tại sao mình đam mê và yêu thích người đó lại chẳng được một cái gì. Chỉ nhận lại được một nỗi buồn cho riêng mình.
Từ ngày mai, mình sẽ thôi không hi vọng nữa. Sẽ để người đó ở một góc khuất nào đó của trí nhớ, mình sẽ thôi không nghĩ về người đó, quên cái ngày hôm nay đi thôi, quên người đó đi thôi. Nước mắt lại chảy một lần nữa cho người đó.

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Đặc sản quê hương

Các bạn thân mến. Nhạc sĩ Phó Đức Phương đã có câu hát thế này
" Nơi quê ta bánh đa, bánh đúc
Nơi thảo thơm đồng xanh trái ngọt
Nơi tuổi thơ ta đã trải qua
Đẹp như giấc mơ"
Điều tôi muốn nói ở đây không chỉ là  hình ảnh về Bắc Giang tôi, mà tôi còn muốn giới thiệu đến các bạn một món đặc sản của Bắc Giang đó là Bánh đa Kế.
    Quả thực Bắc Giang không chỉ nổi tiếng về vải thiều Lục Ngạn mà còn có một thứ bánh mà khi ăn vào thấy bùi bùi cái vị của bột gạo, thơm thơm của lạc và vừng nướng. Tất cả tạo nên một hương vị rất riêng của Bánh Đa Kế mà không nơi nào có được. Xin lưu ý với các bạn rằng Bánh Đa Kế và Bánh đa Kê là hai loại bánh khác nhau nha, một loại ở  BG, còn một loại ở Hà Nội đấy.
Các bạn biết không, Bánh đa Kế có xuất phát từ một ngôi làng lâu đời của Bắc Giang đó là xã Dĩnh Kế. Ở đây hầu như nhà nào cũng làm bánh đa. Đối với người dân nơi đây bánh đa không chỉ là một thức vật phẩm để người ta có thể mưu sinh, mà người ta làm bánh như để gìn giữ những nét truyền thống của quê hương.
Tôi cũng ở gần xã Dĩnh Kế nên cũng biết một chút ít về các công đoạn để làm ra một chiếc bánh đa đấy.
Làm bánh theo kiểu của người Kế thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng thực ra lại đòi hỏi sự công phu, khéo léo. Nguyên liệu chính để làm bánh đa Kế là gạo, phải chọn loại gạo ngon, để lâu ngày, khi ấy nhựa gạo chuyển hóa thành một dạng thức khác, nó cô đọng và hòa tan vào những hạt gạo trắng trong. Người ta vo gạo rất nhẹ nhàng, làm sao cho vừa sạch lại vừa bảo đảm những bụi cám vẫn còn dính trên hạt gạo ấy. Sau đó đem gạo ngâm nước, ngày xưa người ta thường ngâm vào những chậu bằng sành, gốm cho đến khi hạt gạo có vị chua và căng mọng lên đem vớt ra để cho ráo nước rồi cho vào xay. Ngày nay người ta xay gạo bằng máy, dễ dàng hơn trước kia rất nhiều, trước đây người dân xay gạo bằng cối đá rất vất vả và công phu. Phải xay gạo thật nhuyễn, hạt gạo hòa cùng những giọt nước trong trẻo tan ra thành bột mịn và trắng muốt. Cũng có khi người ta còn làm thành cơm rồi mới đem xay cùng với gạo, lúc đó cơm sẽ được dàn ra cho nguội, không được nát và cũng không quá cứng. Xay gạo cùng với cơm làm cho bánh đa có độ dẻo cần thiết. Sau khi xay bột, người dân làng Kế tráng bánh, kiểu làm không khác tráng bánh cuốn là mấy, có điều tráng bánh đa phải dầy hơn, độ chín của bánh đa cũng cần phải kỹ càng hơn. Điều đặc biệt là ở bánh đa Kế, người ta tráng bánh hai lần. Lần đầu khi bánh chín rồi nhưng còn ướt, họ vẫn để bánh trên mặt miếng vải ấy, rồi lại tiếp tục đổ thêm một lượt bột lên trên đợi đến khi chín mới đưa ra. Bánh được tráng hai lần sẽ bảo đảm độ dầy dặn.
Khi bánh chín, người ta lấy bánh ra rất khéo léo để bánh không bị rách hoặc méo mó. Người làm bánh đa dùng một ống nứa dài và to đặt lên một đầu chiếc bánh rồi quấn lại một cách nhẹ nhàng khoảng nửa vòng rồi từ từ đặt miếng bánh xuống một chiếc phên và gỡ bánh ra.
Trước khi đem phơi bánh đa, người ta rắc một lượt vừng đen cùng lạc sống giã giập lên trên. Kỹ thuật rắc vừng, lạc cũng đòi hỏi sự chuyên nghiệp, khi rắc họ lấy tay nhúm lấy những hạt vừng rồi rắc đều lên trên mặt bánh đa, nhưng họ rắc tập trung dày đặc ở tâm chiếc bánh đa. Lại có gia đình cho lạc giã giập hòa cùng bột nước đem tráng lên khuôn. Có nhà họ không giã lạc đâu các bạn ạh, họ dùng dao nhé cắt kiểu gì mà hạt lạng vẫn còn nguyên lát cắt ngang. Hay thật. Rồi thì họ phơi, họ nướng lên. Quan trọng nhất là quạt bánh đa đấy. Bánh đa phải được nướng bằng than hoa.
Một tay cầm bánh đa, một tay cầm chiếc quạt nan. Người nướng phải quạt đều tay, liên tục, những chiếc bánh đa được lật đi lật lại thoăn thoắt, mùi hương thơm tỏa ra tạo một cảm giác dễ chịu. Thi thoảng họ dừng lại uốn những chiếc bánh cho khỏi bị vênh. Thường người nướng bánh là các bà, các chị với đôi bàn tay nhanh nhẹn, linh hoạt và hết sức kỹ thuật. Nướng bánh đa phải quan sát rất tập trung, phải biết đặt chỗ nào lên trên chậu than hồng ấy, chỗ nào được và chưa được. Quan trọng nhất là người nướng phải biết dừng lại lúc nào, tức là khi bánh đã được rồi thì đưa ra ngay nếu không rất dễ bị cháy. Chiếc bánh đa ngon phải mở phồng, vàng rộm được tô điểm thêm bởi những hạt vừng đen như những vật trang trí làm nổi bật hình thức chiếc bánh.
Đó chính là các công đoạn làm nên thương hiệu bánh đa của người dân Làng Kế. Ngày nay người ta có thể mua bánh đa sống về để nướng bằng lò vi sóng, nhưng mà cũng không ngon bằng nướng bằng than hoa.
Trải qua ngần ấy công đoạn để cho ra một chiếc bánh đa thơm lừng, mà mỗi khi ai có dịp đến BG là phải tìm mua bằng được. Ấy chính là thương hiệu là đặc sản của quê hương tôi.



Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Cần lắm một lời yêu thương

Hình như lâu lắm rồi mình không nhận được cái tin nhắn điện thoại nào từ một người bạn khác giới. Ế, hàng hết date, vô duyên là những từ mà các bạn mình dùng cho mình. Chà lúc đầu còn bướng không nghe, hình như bây giờ đùng rồi thì phải. Dạo này buồn quá mà chả ai hỏi thăm mình gì cả. Chán thế cơ, mọi người quên mình rồi àh. Sao chả ai liên lạc với mình thế.

Thơ cái chày

Anh ơi em hỏi cái này
Anh cho em mượn cái chày giã cua
Chày anh em thấy đẹp chưa
Giã vừa chóng được, vừa cầm chặt tay.
Nhà cô cũng có cái chày
Mà sao cô  lại thích chày nhà tôi.
Nhà mình chày bé giã lâu
Mượn chày bên ấy đỡ rầu hơn chăng.
Thôi không mượn nữa em ơi
nhỏ to cũng giã được thôi kém gì

Chi tiết tham khảo tại vitinhthatladongian.blogspot.com

Thơ của Thầy Hùng (Siêu hay)

Bài thơ cô gái hái chè nè. Đọc thử coi, xem thử coi nhé

http://vitinhthatladongian.blogspot.com/2011/04/hom-qua-len-nui-hai-che.html
Đọc xong đừng gọi điện chửi tớ nha. Vì đây là tớ sưu tập của thầy Hùng. Địa chỉ vitinhthatladongian.blogspot.com

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

cắm trại và kỷ niệm buồn